Tôi vẫn hay nghĩ về những bữa cơm tối nhà bố mẹ, nơi bố mẹ tôi sau hơn 30 năm chung sống vẫn hay cãi nhau vì chuyện nhỏ nhặt như ai rửa chén trước, rồi lại cười xòa ôm nhau trước khi đi ngủ. Đó là hình ảnh tình yêu sau hôn nhân mà tôi lớn lên cùng – không phải phim ảnh lấp lánh, mà là những ngày thường lặt vặt, đôi khi mệt mỏi nhưng đầy ý nghĩa. Giờ tôi đã cưới được vài năm, và những lúc mệt nhoài với công việc, con cái, tôi thường lôi chồng ra xem một bộ phim tình cảm về chủ đề này, vừa để nhắc nhở nhau rằng hôn nhân không phải đích đến, mà là hành trình giữ lửa. Phim tình cảm hay nói về tình yêu sau hôn nhân, theo tôi, là những câu chuyện chân thực, nơi tình yêu không còn là bướm bay mà là học cách yêu lại mỗi ngày. Chúng khiến ta tự hỏi: “Liệu mình có đang quên mất người ấy giữa guồng quay cuộc sống?” Là một bà vợ trẻ hay lo lắng về tương lai, tôi thấy những bộ phim này như lời khuyên dịu dàng từ bạn bè xa xôi. Hôm nay, tôi muốn kể bạn nghe về vài bộ phim đã làm tôi và chồng ngồi ôm nhau suy ngẫm, không phải những bom tấn sướt mướt, chỉ là những chia sẻ vụn vặt từ trái tim một người đang học cách yêu lâu dài.

Hãy bắt đầu với “Hope Springs” (2012), bộ phim mà Meryl Streep và Tommy Lee Jones làm tôi tin rằng hôn nhân sau tuổi 60 vẫn có thể “làm mới” nếu cả hai dám thử. Grace và Arnold là cặp vợ chồng sống chung nhà nhưng như người lạ, ngủ riêng phòng, ăn tối im lặng – nghe quen thuộc quá phải không? Họ quyết định đi tư vấn hôn nhân ở một thị trấn nhỏ, nơi bác sĩ Steve Carell ép họ làm những bài tập “gần gũi” vụng về, từ hôn nhau đúng cách đến nói về nỗi sợ hãi sâu kín. Tôi xem phim này với chồng sau một tuần cãi vã vì chuyện tiền bạc, và cảnh họ nằm bên nhau lần đầu sau bao năm khiến chúng tôi cười khúc khích rồi lại im lặng, tự hỏi liệu mình có đang để sự quen thuộc giết chết sự lãng mạn. Bạn có bao giờ nghĩ, hôn nhân lâu năm cần “học lại” yêu không? Với tôi, “Hope Springs” là câu trả lời vui nhộn nhưng sâu sắc, nhắc nhở rằng tình yêu sau hôn nhân là dám cười vào những sai lầm của chính mình.

Rồi đến “The Story of Us” (1999), bộ phim của Rob Reiner với Bruce Willis và Michelle Pfeiffer – cặp đôi Ben và Katie, cha mẹ hai con, yêu nhau từ thời sinh viên nhưng giờ đây, những bất đồng nhỏ tích tụ thành khoảng cách lớn lao. Họ cãi nhau về cách nuôi dạy con, về việc ai hy sinh sự nghiệp, và thậm chí nghĩ đến ly thân, nhưng qua những bức thư tay và ký ức flashback, họ nhận ra tình yêu vẫn còn đó, chỉ cần nỗ lực kéo nó ra khỏi lớp bụi. Lần tôi xem, là trong một chuyến du lịch ngắn ngày với chồng, ngồi trên máy bay, và nó làm chúng tôi cầm tay nhau chặt hơn, kể lại những kỷ niệm cũ như lần đầu hẹn hò ở quán phở ven đường. Phim tình cảm hay thế này hay ở chỗ nó không né tránh sự mệt mỏi của hôn nhân, mà biến chúng thành cơ hội để gần nhau hơn. Bạn nghĩ sao nếu tình yêu sau hôn nhân giống như một cuốn sách cũ – cần lật giở lại để tìm trang đẹp? Tôi thì gật đầu lia lịa, và sau phim, chúng tôi bắt đầu viết “nhật ký cặp đôi” hàng tuần, chỉ để không quên.

Nếu bạn thích chút hài hước Anh quốc xen lẫn nỗi đau thực tế, thì “About Time” (2013) của Richard Curtis là lựa chọn khiến tôi khóc cười lẫn lộn về việc giữ lửa hôn nhân giữa những bất ngờ cuộc sống. Domhnall Gleeson là Tim, chàng trai có khả năng du hành thời gian để “sửa chữa” sai lầm, và anh dùng nó để chinh phục Mary – Rachel McAdams – rồi xây dựng gia đình. Nhưng phim không dừng ở đám cưới, mà đi sâu vào những năm sau: sinh con, áp lực công việc, những lần cãi vã vụn vặt, và cách Tim học rằng tình yêu thực sự là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, không phải sửa chữa mãi mãi. Tôi xem nó lần đầu một mình khi mang thai, lo lắng về việc làm mẹ sẽ thay đổi mọi thứ, và cảnh Tim nhảy múa với vợ trong bếp làm tôi mỉm cười qua nước mắt. Nó hỏi bạn một câu hay ho: “Nếu có thể quay lại, bạn sẽ thay đổi gì trong hôn nhân của mình?” Với tôi, câu trả lời là chẳng gì cả – vì những sai lầm ấy làm tình yêu thêm vững chãi. Xem đi, đặc biệt nếu bạn đang ở giai đoạn “hậu cưới” bận rộn.

Chuyển sang nỗi đau sâu lắng hơn, “Revolutionary Road” (2008) với Kate Winsley và Leonardo DiCaprio là bộ phim khiến tôi ôm chồng ngủ sớm hơn sau khi xem, vì nó cảnh báo về những gì có thể xảy ra nếu bỏ mặc hôn nhân. April và Frank là cặp vợ chồng trẻ ở ngoại ô Mỹ những năm 1950, mơ về cuộc sống phiêu lưu nhưng bị kẹt trong guồng quay công việc, con cái và kỳ vọng xã hội, dẫn đến những cuộc cãi vã xé lòng. Dựa trên sách của Richard Yates, phim quay chậm rãi những khoảnh khắc thân mật ban đầu tan vỡ thành cô lập, và nó làm tôi nhớ về những cặp đôi bạn bè từng ly hôn vì “mất kết nối”. Xem với chồng, chúng tôi im lặng suốt nửa giờ sau, rồi thì thầm về những giấc mơ riêng chưa thực hiện. Bạn có bao giờ sợ hôn nhân biến thành “ngục tù vàng” không? Phim này thì thầm “có thể, nếu không cố gắng”, nhưng nó cũng truyền cảm hứng để ta nắm tay nhau chặt hơn ngay hôm nay.

Một bộ phim hiện đại hơn là “Marriage Story” (2019) của Noah Baumbach, với Scarlett Johansson và Adam Driver trong vai Nicole và Charlie – cặp vợ chồng ly hôn nhưng vẫn yêu nhau theo cách rối rắm, qua những cuộc tranh chấp tài sản và quyền nuôi con. Phim không né tránh sự hỗn loạn của ly hôn, nhưng xen lẫn là những khoảnh khắc đẹp đẽ về tình yêu họ từng có: nấu ăn cùng nhau, diễn kịch, và những lời thú nhận muộn màng. Tôi xem nó sau khi chứng kiến chị gái ly hôn, ngồi co ro với khăn giấy, và nó khiến tôi gọi cho chồng chỉ để nói “Cảm ơn anh vì vẫn ở đây”. Dù buồn, phim tình cảm hay nói về tình yêu sau hôn nhân như thế này dạy rằng, ngay cả khi tan vỡ, những gì đẹp đẽ vẫn đáng trân trọng. Bạn nghĩ ly hôn có phải thất bại của tình yêu không? Với tôi, không hẳn – nó chỉ là một chương khác.

Và đừng bỏ qua “Crazy, Stupid, Love” (2011), bộ phim hài lãng mạn với Steve Carell là Cal, ông bố trung niên bị vợ – Julianne Moore – ngoại tình, rồi học cách “làm mới” bản thân qua lời khuyên của Ryan Gosling. Phim nhảy múa giữa nhiều thế hệ, nhưng cốt lõi là hành trình cứu vãn hôn nhân qua sự tha thứ và trưởng thành, với những cảnh quay vườn sau nhà đầy tiếng cười và nước mắt. Tôi hay xem lại nó mỗi sinh nhật cưới, và lần gần nhất, chồng tôi cười ngặt nghẽo vì cảnh Cal học tán tỉnh, rồi chúng tôi ôm nhau vì thông điệp: Tình yêu sau hôn nhân cần cả hài hước để sống sót.

Những bộ phim tình cảm hay này, với tôi, như những người bạn thân – họ kể chuyện hôn nhân không màu mè, nhưng đầy hy vọng, nhắc nhở rằng tình yêu sau đám cưới là lựa chọn hàng ngày. Chúng giúp tôi và chồng nhìn nhau khác đi, trân trọng những khoảnh khắc nhỏ như bữa tối muộn hay cái nắm tay trên đường. Nếu bạn đang ở giai đoạn ấy, hoặc chỉ tò mò, hãy thử xem một bộ – biết đâu, nó sẽ khơi dậy chút lửa ấm trong nhà bạn. Bộ phim nào từng làm bạn suy nghĩ về hôn nhân của mình? Kể tôi nghe nhé, chúng ta cùng tám chuyện, như những người bạn lâu năm bên ly cà phê chiều. Hôn nhân không phải cổ tích, nhưng với chút nỗ lực, nó có thể là câu chuyện đẹp nhất đời ta.sextop1